Xin chào, mình là Stella, hiện đang học tiếng Anh tại trường E-room ở Philippines. 2 tháng trước, khả năng tiếng Anh của mình gần như bằng 0. Mình không thể tự tạo nổi một câu hoàn chỉnh, và trong kỳ thi IELTS đầu tiên, mình chỉ đạt 2.5. Lúc đó mình nghĩ: “Nếu cứ như thế này thì không ổn chút nào.” Vì mục tiêu du học Anh, mình bắt buộc phải nâng điểm IELTS lên. Và đó là lý do mình rời Hàn Quốc để sang Philippines học tiếng Anh. Nhưng cuộc sống ban đầu ở Philippines thật sự khó khăn hơn mình tưởng rất nhiều.

Lý do mình chọn Philippines
Lý do mình chọn Philippines rất rõ ràng: So với Hàn Quốc, Úc hay châu Âu, chi phí học ở đây rẻ hơn rất nhiều. Quan trọng nhất là có rất nhiều lớp học 1:1 — đây là điểm hấp dẫn nhất với mình.
Ngoài ra, việc sống cùng các bạn đến từ nhiều quốc gia khác nhau cũng tạo ra môi trường buộc mình phải sử dụng tiếng Anh mỗi ngày.
Đây không đơn giản là “học” tiếng Anh, mà là sống trong môi trường phải dùng tiếng Anh hằng ngày.
Trình độ tiếng Anh ban đầu của mình
Lúc mới bắt đầu, khả năng tiếng Anh của mình thật sự rất yếu.
Mình chỉ có thể nói những câu đơn giản như “Hello, my name is…” Kỹ năng Listening chỉ ở mức khoảng TOEIC 200 điểm. Mỗi khi gặp người nước ngoài, mình gần như không thể nói được gì. Để nói ra một câu hoàn chỉnh, mình phải suy nghĩ rất lâu trong đầu.
Thời điểm đó, chỉ cần nói được một câu tiếng Anh thôi cũng đã cần rất nhiều can đảm. ㅠㅠ

Quá trình học tập tại Philippines
Lịch học mỗi ngày căng thẳng hơn mình nghĩ rất nhiều.
- 6 lớp học 1:1
- 1 lớp học nhóm nhỏ
- Lớp học miễn phí buổi tối
Ngay cả sau khi kết thúc giờ học, mình vẫn tiếp tục tự học mỗi ngày.
- Listening: xem video tiếng Anh trên YouTube 30 phút + shadowing
- Writing: luyện tập mỗi ngày thông qua bài tập
- Speaking: luyện trong lớp và nói chuyện với bạn bè quốc tế
- Đặc biệt với Speaking, dù nói sai mình vẫn cố gắng tiếp tục nói.
Những từ không biết, mình dùng dịch thuật để cố diễn đạt bằng được. Ban đầu, khi giáo viên liên tục sửa phát âm, mình cảm thấy áp lực và rất sợ. Nhưng dần dần mình quen hơn, và cũng bắt đầu cảm nhận được khả năng của mình đang tiến bộ.

Trải nghiệm đáng nhớ nhất: Debate
Trải nghiệm đáng nhớ nhất với mình là cuộc thi Debate của toàn trường. Chủ đề là: “The effect of AI in education” (Tác động của AI trong giáo dục). Đội của mình thuộc phe ủng hộ (Positive Team).
Các thành viên đến từ Nhật Bản, Việt Nam, Hàn Quốc… đã cùng nhau chuẩn bị cho buổi tranh biện. Ban đầu, việc sắp xếp ý tưởng và trình bày bằng tiếng Anh thật sự rất khó. Mỗi người cũng có cách diễn đạt khác nhau nên việc giao tiếp không hề dễ dàng. Nhưng khi cùng nhau nói tiếng Anh mỗi ngày và hỗ trợ lẫn nhau, tụi mình dần tạo được tinh thần đồng đội. Thông qua trải nghiệm đó, mình học được rằng: “Dù sai cũng không sao, quan trọng là hãy tiếp tục nói đến cùng.” Và cuối cùng, đội của mình đã giành chiến thắng trong cuộc thi Debate.Khoảnh khắc đó không chỉ đơn thuần là học tiếng Anh nữa, mà trở thành một kỷ niệm thật sự khó quên.

Những khó khăn mình gặp phải
Tất nhiên, đây không phải là hành trình dễ dàng.
- Áp lực từ lượng bài tập mỗi ngày
- Khó khăn trong việc ghi nhớ từ vựng
- Có lúc không thể hiểu giáo viên đang nói gì
- Áp lực vì sợ mắc lỗi
Đặc biệt thời gian đầu, có những ngày mình chỉ muốn về nhà.
Kết quả sau 2 tháng
Nhưng nhờ không bỏ cuộc và tiếp tục cố gắng, sau 2 tháng mình đã được lên lớp 5.5. Trong bài kiểm tra giữa kỳ, mình đạt 5.0 và lần đầu tiên cảm thấy: “Mình cũng có thể làm được.” Đặc biệt, điểm Reading tăng rất nhiều, có lúc mình đạt tới band 6.0. Speaking cũng dần tự nhiên hơn vì mình cứ tiếp tục nói dù còn mắc lỗi.

Điều mình nhận ra & lời khuyên
Sau trải nghiệm này, mình nhận ra một điều: Tiếng Anh không phải là năng khiếu, mà là kết quả của môi trường và sự kiên trì. Đặc biệt, Philippines là môi trường rất phù hợp cho những ai không sợ mắc lỗi.
Nếu nền tảng còn yếu, mình khuyên nên học lớp 1:1
Nên học tập trung ít nhất từ 2 tháng trở lên
Đừng sợ nói sai
Dù bắt đầu từ con số 0, chỉ cần không bỏ cuộc thì hoàn toàn có thể cải thiện khả năng tiếng Anh của mình.
Kết luận
Mình bắt đầu từ một xuất phát điểm rất thấp, nhưng chỉ trong thời gian ngắn, mình đã yêu thích tiếng Anh trở lại. Dù chưa hoàn hảo, nhưng giờ đây mình không còn sợ nói tiếng Anh nữa. Theo mình, tiếng Anh không cần tài năng đặc biệt. Cuối cùng, người chiến thắng là người không bỏ cuộc.
Nguồn: Stella – học viên IELTS tại E-room