Phượng – ELSA

“Thật là điên rồ! Tại sao mình lại chọn ELSA để học tiếng Anh cơ chứ?” Đó là những gì mình đã nghĩ khi đến ELSA vài ngày đầu. Mình cảm thấy lạc lõng và khó để thích nghi với môi trường mới, bạn mới, cách sống mới, đặc biệt là ngôn ngữ mới. Tại sao mình lại nói là ngôn ngữ mới vì trước đây mình khá tự tin về tiếng Anh của mình nhưng khi mình sống và sử dụng vốn tiếng Anh của mình ở Philippines, ôi trời ơi, nó thật là kinh khủng. Mọi người ở đó cố hiểu mình và trả lời một cách lịch sự nhất có thể nhưng mình biết những gì họ nói không hợp lý lắm với câu hỏi của mình. Và lúc đó mình nhận ra là tiếng Anh của mình chỉ được gọi là tiếng Việt Anh – Vietlish (có nghĩa là tiếng bồi) sau đó mình quyết định thay đổi Vietlish thành English.

Trong quá trình thay đổi của mình, có sự giúp đỡ tuyệt vời từ các thầy, cô giáo trong trường ELSA. Trong lớp học, bọn mình chỉ cười, nói chuyện, tâm sự như những người bạn. Mình chưa bao giờ có cảm giác họ là thầy cô giáo hết ý. Đó chỉ là những tiếng cười, là những cuộc trò chuyện vui vẻ cũng đủ xây dựng lên những kiến thức trong cái đầu rỗng tuếch của mình. “Cảm ơn và yêu các bạn rất nhiều, thầy cô giáo của tôi”.

Ngoài ra, mình bị giám sát bởi hai tay quản lý Việt Nam. Họ luôn luôn săn lùng các thông tin và lỗi sai của học sinh. Có lần, khi mình và lũ bạn nói chuyện bằng tiếng Anh một cách tự nhiên thì lúc đó là lúc mình thể hiện những lỗi sai về ngữ pháp hay phát âm. Hai tay quản lý như cởi tấm lòng, chộp lấy và trừng phạt bằng cách làm mình cười không nhặt được răng, mình chỉ biết giữ chặt mồm và sặc sụa. Mọi người hãy cẩn thận về hai tay quản lý người Việt siêu đáng yêu này.

Còn về những người bạn ở ELSA, mình chỉ có một từ để nói về họ là “điên”. Trước đó, mình là một cô gái hiền lành, dễ thương nhưng sau khoảng thời gian học, chơi, ăn uống, cười cùng nhau thì mình đã bộc lộ bản chất và trở thành “điên” giống họ – haha. Và mình yêu họ rất nhiều. “Nhớ chúng mày lằm lũ dở hơi!”. Mình đã có những kỷ niệm vô cùng đáng nhớ, còn bạn thì sao?

Advertisements